Trời Berlin cuối tháng Mười se lạnh,
Ngoài kia, lá vàng đã bắt đầu rụng đầy trên những con phố nhỏ. Bên trong quán cà phê, chị chủ tiệm Nails ngồi đối diện tôi, tay vẫn cầm tách cappuccino chưa kịp nguội.
Chị thở dài: “Họ bảo không cho vay, em làm ăn ổn lắm chứ …”
Tôi nhìn vào tập hồ sơ chị mang theo, dày, nhưng rối. Hóa đơn, bảng lương, sao kê, giấy thuế… tất cả đều có, chỉ là không kể cùng một câu chuyện.
Ngân hàng ở Đức sẽ xem rất kỹ từng giấy tờ trong hồ sơ vay vốn. Họ muốn thấy một bức tranh tài chính rõ ràng, logic và đáng tin, thay vì một tập hồ sơ dày nhưng những con số thiếu liên kết.
Bộ hồ sơ mà người Việt thường thiếu:
- Giấy tờ cá nhân và kế hoạch tài chính (Finanzierungsplan), bao nhiêu phần trăm vốn tự có, bao nhiêu cần vay.
- Hồ sơ tài chính, thu nhập+ Với người làm công: bảng lương 3 tháng gần nhất, chứng nhận thuế lương năm trước.+ Với người tự kinh doanh: báo cáo tài chính 2 năm gần nhất (BWA, Jahresabschluss) và (tờ khai) quyết định nghĩa vụ thuế cá nhân (Einkommensteuerbescheid).
- Giấy tờ bất động sản muốn mua+ Từ vị trí (Flurkarte, Grundbuchauszug) đến bản vẽ Grundriss, chỉ số năng lượng (Energieausweis), và hợp đồng dự thảo (Kaufvertragsentwurf).
- Tài sản và khoản nợ hiện có+ Sổ tiết kiệm, bảo hiểm, chứng khoán, các hợp đồng vay khác.
Tôi gấp lại tập hồ sơ, nhìn qua ô cửa sổ đọng hơi sương. Ngoài kia, lá vàng phủ đầy lối đi, người qua đường vội vã trong cái lạnh đầu đông.

Một buổi chiều Berlin thật yên, chỉ còn lại câu chuyện quen thuộc về những người Việt miệt mài, đang học cách để những con số của mình trở nên mạch lạc, để mồ hôi rơi xuống hôm nay không trôi đi vô nghĩa.




